KimBumL


3 Comments

TIÊN MÃN CUNG ĐƯỜNG 41

 

Đệ Tứ Thập Nhất Chương Hương Lạt Giải (Cua xào cay)

Tô Dự theo bản năng cúi đầu nhìn mình, một thân trường bào thường phục màu xanh ngọc, không có gì quá khoa trương hay xa hoa. . . Từ từ, xuất cung? Tô Dự đột nhiên kịp phản ứng, hoàng thượng muốn dẫn hắn xuất cung! Khóe miệng dần dần cong lên, “hoàng thượng. . .”

“Hừ, cứ ở đó tự mình đa tình đi, ” An Hoằng Triệt liếc thấy Tô Dự đang cười đến ngốc kia, “Trẫm xuất cung là do có chuyện quan trọng, không phải là cùng ngươi đi nhìn cái tửu lâu bỏ đi kia đâu.”

…………………….

Đông đường như trước phồn hoa náo nhiệt.

Tơ lụa Giao Tiêu tiến cống quá mức trân quý, dân chúng tầm thường có tiền cũng mua không được, không thể bận xuất cung, Tô Dự đơn giản đem áo lụa bên ngoài cởi ra, kết quả bị hoàng thượng bất mãn hết sức nói hắn ăn mặc quá ít, lại để Uông công công tìm cho kiện áo khoác. Cái này mặc dù so lụa Giao Tiêu còn kém xa, nhưng cũng khá xa xỉ. Trường sam màu xanh ngọc, quan đầu là bạch ngọc lưu ly, Tô Dự lại càng thêm phần ôn nhuận tuấn lãng mặt, dẫn tới không ít cô nương quay đầu nhìn.

Mà hoàng đế bệ hạ tuấn mỹ vô song, lại không có đưa tới bao nhiêu nụ cười ngớ ngẩn. Có vài người trời sinh cao quý, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, nhưng họ lại tỏa ánh sáng đến chói lòa mắt khiến người thường không dám nhìn thẳng.

An Hoằng Triệt bước đi tiêu sái nhưng kiên định, quanh thân tỏa ra một loại khí “chớ gần trong ba thước”, khiến dân chúng hai bên tránh đường đi, không giận mà uy, khí phách nghiêng thành.

Tô Dự theo sau hoàng đế bệ hạ, lẳng lặng nhìn bóng dáng người nọ, vô luận người này bên trong vừa táo bạo lại không được tự nhiên, nhưng trước mặt người khác, y tuyệt đối là có đủ tư cách làm đế vương.

Nghỉ chân trước tiệm trang sức, hoàng đế bệ hạ vẻ mặt nghiêm túc sờ sờ một chuỗi chuông bạc, chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng gảy một chút, lại gảy một chút.

“Công tử, chuông này thật đẹp, mua một chuỗi đưa người trong lòng đi.” Đại thẩm bán trang sức cười đến chân thành.

An Hoằng Triệt ngẩng đầu, nhìn nhìn đại thẩm, lại nhìn nhìn chuỗi chuông trong tay, đưa tay ném cho người phía sau, “Cho ngươi.”

Đại thẩm cười qua đi, “Cô nương thật sự là có phúc. . .” Nói hết một nửa , chuông dừng trong tay người kia, người nọ hoa phục xanh ngọc, mặt mày ôn nhu, tuấn tú hơn người, nhưng quả thật là một nam tử!

Tô Dự co rút khóe miệng, “Chủ thượng, đây là trang sức của nữ tử.”

“Mua.” Hoàng đế bệ hạ cứng rắn mà nói, cũng không quay đầu lại khoanh tay rời đi.

“Ai nha, đây chính là một mảnh tâm ý, công tử chớ phụ người ta.” Đại thẩm phục hồi lại tinh thần, ý thức được vị bạch y công tử kia bởi vì câu “người trong lòng” mới chịu mua, vội vàng khuyên bảo Tô Dự tiếp thu.

Bởi vì hoàng gia có thể thú nam phi, dân gian mặc dù không thể cưới nam thê, nhưng đối với việc nam tử mến nhau rất khoan dung.

Cô phụ. . . Tô Dự điều chỉnh khuôn mặt đang run rẩy, tên kia nhất định là cảm thấy chơi thật vui mới mua, căn bản không phải muốn cho hắn, hơn nữa, cho dù muốn đưa hắn, hắn làm sao dám nhận chứ?

Yên lặng bỏ tiền mua chuỗi chuông bạc lòe loạt này, ném tới trong ngực, Tô Dự nhớ tới trước khi xuất cung Uông công công cho hắn một túi tiền to kèm theo ánh mắt thương hại, đúng là khóc không ra nước mắt. Mới vừa xuất cung trong chốc lát, hoàng đế bệ hạ đã mua hai cái tú cầu, ba cái tua cờ, một bộ vòng đồng, một chuỗi chuông bạc, một bao bánh cá. . . Thấy thế nào cũng thấy đều là mua cho Tương Trấp Nhi!

Hơn nữa bởi vì ngại cầm, nên tất cả đều ném cho hắn!

Vừa rồi ai nói y khí phách nghiêng thành chứ? Ai nói y đủ tư cách làm đế vương? Ai nói a!

Tô Dự nhìn chằm chằm hoàng thượng bộ dáng ngọc thụ lâm phong kia, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn trời, đã nhanh tới trưa, hoàng đế bệ hạ còn đi dạo, cái gọi là “chuyện quan trọng” sẽ không chính là mua đồ chơi cho miêu chứ?

Cách đó không xa chính là Tiên Mãn Đường, Tô Dự đang nghĩ như thế nào đem hoàng thượng kéo tới đó, thuận đường hắn làm việc, “Chủ thượng, đã trưa, người muốn đi nơi nào dùng cơm đây?”

An Hoằng Triệt nhìn thần tình “Theo ta đi theo ta đi” của Tô Dự, “Liền đi đến cái tửu lâu của đi.”

“Hảo a, hoàng. . . Chủ thượng đi theo ta.” Tô Dự trong lòng vui vẻ, vươn tay kéo tay áo hoàng đế bệ hạ, nhưng cái tay áo này có cảm giác không đúng lắm, kéo kéo sờ sờ, thì ra là bàn tay của hoàng thượng, hắn vội vàng buông ra ngay.

“Hừ.” Hoàng đế bệ hạ hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ xuẩn nô thật sự càng ngày càng kiêu căng, rõ ràng còn không chờ y, chủ nhân của hắn, trả lời đã muốn đi đến kia. Đã vậy lại còn giả bộ nắm tay áo của y, rồi sờ sờ lòng bàn tay làm nũng, thật là muốn được y nắm tay thì nói rõ cho rồi. . . Mà thôi, làm một vị chủ nhân khoan dung, chút yêu cầu nho nhỏ ấy y sẽ thỏa mãn cho hắn. (1)

(1)đoạn nì ta phăng hơi nhiều :D.

Bị bao trong lòng bàn tay ấm áp khô ráo, đầu ngón tay Tô Dự đầu nhịn không được khẽ run, ngẩn người bị hoàng thượng kéo đi vài bước, ven đường có kẻ nhìn hai người bọn họ buông lời to nhỏ, lúc này hắn mới kịp phản ứng, vội vàng rút tay về, nhưng lại rước lấy ánh mắt bất mãn từ hoàng đế bệ hạ.

“. . . Nên lên lầu.” Tô Dự ý thức được mình rút tay có chút đột ngột, xấu hổ mà chỉ chỉ cái thang, ý bảo lên lầu không tiện nắm tay.

“Ta mặc kệ.” Hoàng đế bệ hạ đưa tay, ý bảo Tô Dự đưa tay kia qua đây, đột nhiên rút về khiến y giận dỗi, y còn muốn nắm tay trong chốc lát.

Tô Dự nhìn cặp mắt phượng bướng bỉnh kia, vô pháp, lần thứ hai vươn tay ra, hoàng thượng một phen giữ chặt lấy bước nhanh lên lầu.

………………………

Tiên Mãn Đường sinh ý vẫn náo nhiệt như cũ, bên trong đầy người, hoàng đế bệ hạ đã bắt đầu không kiên nhẫn, Tô Dự vội vàng lôi kéo y ra sau trù viện.

Sau bếp vừa mua đến một thùng cua biển, lần trước đem ra một chậu ớt, một nửa hột đem trồng ngoài thôn trang ngoại thành, còn lại một nửa thì trồng ngay sau bếp. Tô Dự nhớ tối hôm qua hắn đã đáp ứng hoàng thượng, liền chọn mấy con cua, thêm mất trái ớt, tự tay cấp hoàng thượng làm một phần cua xào cay.

Khoai lang chiên giòn thơm phức, đậu phộng giã nhỏ, cua xào đỏ rực ớ và tiêu, hương cua cay nồng thơm mùi biển sớm, mỹ vị không thể tả.

Hoàng đế bệ hạ dùng đũa chọt chọt con cua trong dĩa, có chút khinh thường mà bĩu môi. Cua biển cuối mùa, xác nhiều thịt ít, ăn lại lao lực, loại cua này trong hoàng cung không ai thèm nhìn tới. Hơn nữa, thường ngày cua đều là ăn nguyên con, Tô Dự lại bắt chặt thành bảy tám miếnf, khó coi chết đi được.

“Mặc dù nhìn không đẹp, nhưng khẳng định ăn ngon.” Tô Dự cười cho hắn gắp một cái càng cua.

Môi mỏng nhẹ mở, An Hoằng Triệt chậm rãi đem cua chân bỏ vào trong miệng, bộ dáng “nhìn ngươi đáng thương như vậy nên trẫm mới miễn cưỡng nghe theo”.

Đời trước, Tô Dự học sớm nhất là món cua xào cay này, phối liệu, độ lửa, hắn đã thành thục đến nhắm mắt cũng làm được, vì vậy cho dù là cua biển cuối mùa, cũng có thể làm ra món ăn mỹ vị cực hạn.

Hoàng thượng ăn một cái liền không nói gì nữa, nâng đũa lên tiếp tục ăn.

Dàn xếp hoàng đế bệ hạ xong xui, Tô Dự nắm chặt thời gian đi nhìn tay nghề của hai đồ đệ, rồi lại cùng Viên tiên sinh bàn chuyện tiền bạc.

Tháng này vì Tô Dự không ở, hai tiểu đồ đệ làm thức cũng hữu hạn, sinh ý mặc dù không kém, nhưng cũng không có gì kinh hỉ, tính tới tính lui có thể phân cho Tô Dự một trăm tám mươi lượng. Xuất ra một phần đưa đến Tô gia giao cho mẹ cả, còn lại hắn bỏ vào hành trang, mang trở về cung dùng.

“Đây mấy cái thôn trang ở ngoại ô, ta cùng phu nhân đã nhìn qua, có điều có chút không như ý, nhất thời chưa biết ra sao.” Viên tiên sinh xuất ra một quyển tập, mặt trên ghi ro tình hình đại khái mấy cái thôn trang, đất vườn bao nhiêu, địa hình như thế nào, giá hay cao thấp, rất tường tận.

Nhờ Viên tiên sinh mua thôn trang, thứ nhất là vì mẹ cả và thứ muội, vả lại hắn cũng vì muốn thử trồng ớt, Tô Dự không hiểu việc trồng trọt, mấy cái điền trang như thế nào là tốt hắn cũng không hiểu, “Tiên sinh lo liệu là được, ta chỉ mong cuối tháng xong việc, đem cây ớt ươm trồng.”

Hiện tại trời nóng, cây ớt dễ sống, qua mấy tháng nữa trời giá rét liền không thể trồng.

Viên tiên sinh gật gật đầu, “Thôn trang mua xong cần người phụ, nương nương trong nhà có gia nô tin cậy hay không?”

“Tiên sinh, ngài đừng gọi ta là nương nương.” Tô Dự vẻ mặt đau khổ nói, mấy ngày nay trong cung, mỗi ngày đều bị kêu “nương nương” “nương nương”, bây giờ thật vất vả xuất cung một ngày, tốt xấu gì cũng để hắn đường đường chính chính làm một người đàn ông chứ!

Viên tiên sinh lén nhìn bạch y công tử đang ăn cua kia, lập tức hiểu ý, “Ta lỡ lời.” Thân phận Tô Dự ai cũng biết rõ, hai người cùng lên lầu, thân phần người nọ không cần nói ai cũng biết. Viên tiên sinh tốt xấu gì cũng môn khách Chiêu Vương phủ, gặp qua quen mặt, tự nhiên biết hoàng thượng cải trang xuất cung không thể lộ ra, nên phải coi người như ông chủ đến cọ cơm, ngay cả tiếp đón cũng không làm.

Tuy rằng suy nghĩ của Viên tiên sinh cùng Tô Dự ước nguyện khác nhau một trời một vực, nhưng chỉ cần không gọi “Nương nương” Tô Dự liền vừa lòng, “Còn có vài việc muốn phó thác tiên sinh. . .” Tô Dự nói ra lời này có chút không tự nhiên, hiện tại hắn không làm được gì, chuyện gì cũng phiền đến Viên tiên sinh, chính hắn thời gian xuất cung lại hữu hạn, lại muốn làm nhiều việc, ngàn lời vạn tự, nhưng không thể nào nói ra.

“Ngươi còn chưa xong?” Đang nói, hoàng đế bệ hạ bên kia rốt cục không thể nhịn được nữa mà đứng dậy, một tay kéo lấy Tô Dự, kéo tới cạnh bàn, “Ăn cơm!” Lại canh lúc Tô Dự nhìn không thấy, lạnh lùng trừng Viên tiên sinh một cái.

Tô Dự sốt ruột đem sự tình an bài thỏa đáng, căn bản không có tâm tư ăn cơm, quay đầu nhìn Viên tiên sinh, lại phát hiện người đã không thấy.

“Ngươi xuất cung, chính là vì việc này ?” An Hoằng Triệt chỉ chỉ bạc trên bàn.

“Vâng.” Viên tiên sinh bỏ chạy, Tô Dự chỉ có thể thành thành thật thật bưng lên bát cơm, mùi cay kích thích vị giác, ăn hai cái hắn liền nhất thời cảm thấy đói bụng.

“Chút tiền như vậy, đáng để ngươi đi một chuyến sao?” An Hoằng Triệt nhíu mày.

“Đối thần mà nói, chút tiền ấy tác dụng rất lớn.” Tô Dự nhịn không được liếc hoàng đế bệ hạ một cái, tiền chính mình tân tân khổ khổ kiếm được đều đem nuôi người này, y còn ở nơi này nói này nói kia.

Hoàng đế bệ hạ trầm mặc một lát, nhìn nhìn Tô Dự, lại nhìn đám bạc, môi mỏng đạm sắc dần kéo thành một đường thẳng tắp, “Ngươi thiếu tiền, sao không nói trẫm trẫm?”

“Thần là một nam nhân, tự nhiên phải tự làm việc nuôi gia đình.” Tô Dự cắn một cái càng cua, đem thịt cua hút ra. Kỳ thật, nếu không phải trong cung hải sản đặc biệt tươi ngon, hắn ngược lại rất thích tự mình ra ngoài mua đồ nấu ăn cho hoàng thượng, như vậy hắn có thể khoe khoan cho rằng hắn đang bao dưỡng hoàng thượng.

Hoàng đế bệ hạ nhất thời không vui lòng, “Ngươi là người của trẫm, trẫm nuôi ngươi là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà (2)!”

(2)Cái này có ý chỉ chuyện tất nhiên, 100% theo ý trời đất 😀

“Khụ khụ khụ. . .” đang hút thịt cua, hắn nghe lời hoàng thượng liền hút phải một hạc đậu phộng, ngay cả thịt cua cùng nước sốt cũng một hơi hút vào, nhất thời khiến hắn bị sặc.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tiểu kịch trường:

Tiểu Ngư: hoàng thượng, ta là cái gì của ngươi?

Miêu công: ngươi là Tiểu Ngư (con cá nhỏ ) của ta

Tiểu Ngư: Hả? Vậy ra ta là đồ ăn cho ngươi ah !

Tiểu công: như vậy, ta có thể đem ngươi ăn luôn bây giờ rồi ~(⊙ω⊙)

Đệ đệ: ca ca, ta đây là cái gì của ngươi?

Miêu công: ngươi là đệ đệ của ta nha ~

Đệ đệ: ( thụ sủng nhược kinh ) nguyên lai ngươi còn biết ta là đệ đệ ngươi

Miêu công: như vậy, ta có thể đánh ngươi rồi ~(⊙ω⊙)

Link làm món cua nè các nàng, ai khéo tay thì thử đi nha heheh

https://www.youtube.com/watch?v=DihnbLtTyvU


Leave a comment

TIÊN MÃN CUNG ĐƯỜNG 40

 

Đệ Tứ Thập Chương Túng Thiếu

Phiến cá bỏ thêm chút tiêu, tại cái mũi mẫn cảm tản mát hương mê người.

“Ba!” Hoàng đế bệ hạ đột nhiên mở mắt ra, một cái bắt được Tô Dự, âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi đang làm cái gì?”

“A, cái kia. . .” Tô Dự cười gượng hai tiếng, không xong, nhất thời có hứng, đem hoàng đế bệ hạ như mèo mà đùa.

An Hoằng Triệt hừ lạnh một tiếng, ngồi dậy, hơi hơi nheo mắt, ánh nhìn hơi kinh hoảng, chậm rãi dịch đến cái tay cầm đũa, lại nhìn miếng cá xốp giòn, tạm dừng một lát, lại chuyển chóp mũi đến trên chóp mũi Tô Dự, “Ngươi gần đây càng lúc càng lớn mật!”

Hai người quá thân cận, khí tức ám áp phun tỏa trên mặt, Tô Dự nhìn tuấn nhan phóng đại trước mặt, cảm giác mãnh liệt áp bách khiến hắn nhịn không được lui về phía sau, cầm chiếc đũa qua, đem phiến cá để giữa hai người.

“Hoàng Thượng, cá muốn nguội rồi.” Tô Dự cười vẻ mặt lấy lòng.

“Hừ!” Hoàng đế bệ hạ hừ lạnh một tiếng, há mồm đem miếng cá vào miệng, chính là như trước không buông tay Tô Dự, liền cứ như vậy mà nhìn hắn.

Tô Dự bị nhìn có chút sợ hãi, cảm thấy Hoàng Thượng giờ phút này nhai không phải cá mà là chính hắn, không khỏi nuốt nuốt nước miếng. Mới vừa rồi nhìn thấy bộ dáng người này ngủ, đột nhiên cảm thấy thực đáng yêu, nhất thời tiện tay. . . Nhưng hắn đã quên, người này chính là cửu ngũ chí tôn, không phải là đối tượng hắn có thể tùy ý đùa.

Hoàng đế bệ hạ hung tợn đem phiến cá ăn luôn, rồi sau đó dùng chóp mũi cọ cọ mũi Tô Dự: “Về sau không được lấy đồ vật quơ qua quơ lại trước mặt trẫm.”

“Vâng. . .” Tô Dự đành phải đáp ứng, rồi đột nhiên bị Hoàng Thượng cắn chóp mũi, nhịn không được kinh hô ra tiếng.

An Hoằng Triệt xuy cười một tiếng, buông ra tay hắn, nghiêng đầu nhìn bửa cơm chiều, nhìn đến món tôm sào tương nhíu nhíu mày, “Đây là món gì ?”

“Tôm sào mỹ tương ạ, ” Tô Dự nhu nhu cái mũi bị cắn đau, vươn đôi đũa qua, “Thần mới làm được, hoàng thượng nếm thử chút.”

Cái gọi là mỹ tương, chính là nước tương người hiện đại sử dụng nguyên liệu công nghiệp hợp thành, tương này phối cùng hải sản cực kỳ đơn giản, chỉ cần ra tiệm mua chai nước tương là được, đơn giản lại mỹ vị, bất quá tại cổ đại, Tô Dự chính mình điều phối tương. Dùng gia vị thiên nhiên điều chế ra, so đồ công nghiệp càng mỹ vị hơn mấy lần.

Hoàng đế bệ hạ hừ lạnh một tiếng, không tiếp đôi đũa Tô Dự đưa tới, lại nằm trở về nhuyễn điếm, “Nhìn thật khó ăn.” Món tương này là xuẩn nô đã sớm làm mấy lần, ngay cả xuẩn đệ đệ còn có mấy bình, làm sao y không biết?

Hôm nay ngự thiện phòng có cua tươi, y bảo đem tới cho Tô Dự, chờ hắn làm cua rồi đến nhận sai, mà xuẩn nô cũng không làm, lại mượn thứ này nhằm lộng phá y.

Tô Dự trừng mắt nhìn, đã nhiều ngày bất luận hắn làm cái gì, hoàng thượng đều cũng không ngẩng đầu lên mà ăn hết, hôm nay làm sao vậy? Kẹp một khối tôm, tiến đến bên miệng hoàng hượng, “Cái này nhìn không đẹp, nhưng tuyệt đối ăn ngon.”

Giương mắt nhìn Tô Dự vẻ mặt nịnh nọt, hoàng đế bệ hạ sắc mặt tốt lên chút, xuẩn ngốc này rốt cục có chút tự giác, ngô, hương vị vẫn ngon như vậy.

Thấy hoàng thượng đồng ý ăn, Tô Dự không ngừng lại gắp một khối uy qua, “Tương Trấp Nhi thích nhất món ăn này, mỗi lần đều có thể ăn một bàn lớn.”

“Khụ khụ. . .” hoàng thượng đột nhiên bị bị sặc.

………………………….

Trên nhuyễn điếm đem cơm chiều ăn xong, hoàng thượng lười biếng lay lay vài cái tấu chương, tùy tiện cầm lấy một quyển bắt đầu nhìn. Nhìn vài lần liền bắt đầu không kiên nhẫn, dùng chân chạm vào Tô Dự, “Ngươi đang coi cái gì đó?”

Tô Dự bởi vì nhàm chán, lấy ra《 sát cá tâm pháp 》 nghiên cứu, thấy hoàng thượng hỏi, liền thành thật đem sách đưa tới.

An Hoằng Triệt nhìn không cũng không nhìn đem sách ném tới một bên, đem tấu chương nhét vào tay Tô Dự, “đọc cho ta.”

Tô Dự bĩu môi, thật sự là biết hưởng thụ, lười nhìn tấu chương, liền đem tấu chương bảo mình đọc.

Hoàng đế bệ hạ xem tấu chương đến tối, đa số đều là chuyện nhỏ hoặc là y không nhìn đến hoặc là coi sơ qua, nên cũng khá mệt, nhưng khi lẳng lặng nhìn Tô Dự nghiêng mặt chăm chú đọc, tâm tình liền tốt lên mà nghe từng chữ một.

Chữ phồn thể đọc có chút lao lực, Tô Dự chỉ có thể chính mình nhìn một lần, đại khái hiểu ý gì, rồi mới chậm rãi đọc ra, đọc vài cái đều là mấy việc nhỏ, nhưng hắn đột nhiên thấy được hai chữ “dị tinh”, vội vàng nhìn kỹ  xuống, nhất thời như rơi vào hầm băng, “. . . Dị tinh đã an bài, thực thi nghiêm hình, ít ngày nữa đem. . .”

Thực thi nghiêm hình, nghiêm hình. . .

Tô Dự nhìn chằm chằm kia hai chữ, tay bắt đầu run nhè nhẹ, nếu giết ngay thì hoàn hảo, như thế nào còn có nghiêm hình bức cung? Bắt buộc chính mình trấn định xuống, hắng giọng một cái chậm rãi đọc ra, tuyệt không lộ ra dấu vết, để Hoàng Thượng nhìn ra hắn không ổn.

An Hoằng Triệt nhìn nhìn sắc mặt tái nhợt của Tô Dự, hơi hơi nhíu mày, chợt hiểu được cái gì, vươn tay đem người kéo đến trong ngực, “Ngươi có biết dị tinh này?”

Tô Dự trong lòng lộp bộp một chút, không dám quay đầu lại nhìn hoàng thượng, “Hôm nay nghe quốc sư cùng Túc Vương điện hạ đề cập, nhưng thần không biết dị là chuyện gì?”

“Nửa năm trước quốc sư tính ra được dị tinh xuất hiện nhờ tinh đồ, nói là cùng hạo kiếp có liên quan, ” An Hoằng Triệt đem người hướng trong ngực ôm ôm, giống như đem người buộc chặt vào mình, ngữ điệu thoải mái nói, “Hoàng gia luôn luôn tìm dị tinh này, chính là không biết đó là cái gì, có lẽ là người, cũng có lẽ là vật.”

“Kia tại sao lại muốn đem đến tự?” Tô Dự mở to hai mắt nhìn, cũng không biết là cái gì liền loạn kiếm, còn nghiêm hình bức cung!

An Hoằng Triệt nhìn hắn một cái, chậm rãi nói: “Lão thất phu này bất quá muốn mượn cớ này diệt trừ kẻ thù, tưởng trẫm ngốc sao?” Phi tần không thể tham dự triều chính, lời này y vốn không nên nói với Tô Dự, bất quá, ai bảo hắn là sủng nô của y chứ!?

Nguyên lai là triều đình đấu đá. . . Tô Dự nghe vậy, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới phát hiện mình bị hoàng thượng ôm vào trong ngực, lưng áp sát vào vòm ngực cái ấm áp, không khỏi lần thứ hai cứng ngắc.

An Hoằng Triệt nhìn người trong ngực dần dần khôi phục huyết sắc, thầm nghĩ này xuẩn nô thật đúng là mảnh mai, dọa một chút cũng sợ, tiến đến cái cổ trắng nõn kia cọ cọ, “ngày mai làm cua cho trẫm ăn.”

Một con cua muốn một lượng bạc a! Thần không có tiền ! Tô Dự vẻ mặt đau khổ, thập phần tưởng nói cho hoàng thượng biết, làm một vị đế vương, cho dù không cần gánh vác việc nuôi gia đình, ít nhất cũng phải nộp tiềm cơm chứ! Lời than vãn đến bên miệng lại bị hắn chậm chạp nuốt trở vào, vẫn là không có can đảm nói ra. Hoàng thượng đồng ý ăn đồ phi tần làm đã là ân sủng, nào có đạo lý hướng người đòi tiền cơm?

“Hoàng Thượng, thần có thể hay không xuất cung một chuyến?” Tô Dự thử thăm dò, hắn đã hỏi Dương công công, thân là nam phi, kỳ thật hắn có thể ngẫu nhiên xuất cung, dù sao rất nhiều nam phi là trụ cột gia tộc, bên ngoài cũng có rất nhiều sự vật phải xử lý, hy vọng hoàng thượng đồng ý.

“Xuất cung?” An Hoằng Triệt nhíu nhíu mày, “Xuất cung làm cái gì?”

“Thần ở Đông đường có gian tửu lâu, đã lâu không coi đến, sợ có chuyện sai xảy ra.” Tô Dự yếu yếu nói, trong lòng tính toán đi đem tiền lãi cầm tới tay, thuận đường cùng Viên tiên sinh thương lượng một chút, dùng số bạc có được mở thêm hai chi nhánh. Hiện tại tại trong cung xài tiền như nước, phải kiếm nhiều chút mới được.

“Thân là phi tần, ngươi chỉ cần hầu hạ trẫm là được, cần gì lo chuyện khác!” Ngẫm lại Tiên Mãn Đường có hai tiểu đầu bếp cùng chưởng quầy, lại còn có đệ đệ thường thường đến cọ cơm, An Hoằng Triệt trong lòng một trận không thoải mái.

“Thần là một nam tử, như thế nào cả ngày nằm ở trong cung không làm gì, huống chi thần còn có mẹ cả và thứ muội phải nuôi sống.” Tô Dự ý đồ đấu tranh một chút.

“Câm miệng!” Hoàng đế bệ hạ không thể nhịn được nữa, đem Tô Dự  đang lải nhải áp đảo tại nhuyễn điếm, “Ngươi chỉ cần nhớ thương trẫm một người là đủ rồi, những người khác nghĩ cũng không cho nghĩ đến!”

Hoàng Thượng không đồng ý, việc xuất cung tự nhiên sẽ không được, sáng ngày kế, Tô Dự đành ủ rũ đi thỉnh an thái hậu.

…………………………..

“Ai gia nghe nói, Hoàng Thượng một ngày ba bửa đều phải ăn đồ ngươi làm.” Hôm nay ngược lại không có mặt mấy phi tần khác, ngay cả Lộ quý phi cũng không đến giúp vui, thái hậu như trước bộ dáng không để ý đến hắn.

“Nhờ ơn thánh thượng không ghét bỏ món thần làm.” Tô Dự không hiểu thái hậu lời này là có ý gì không, hay là đang chất vấn hắn câu dẫn hoàng thượng, hay là chỉ đơn thuần nói chuyện thôi?

“Ngươi mỗi ngày đi An Quốc Tháp, có nhận biết được cái gì không?” Thái hậu nhẹ nhấp một ngụm trà, không nhanh không chậm hỏi han.

Nhận biết cái gì? Tô Dự hơi hơi nhíu mày, hắn mỗi ngày bồi quốc sư uống trà chiều, còn có thể nhìn ra cái gì, “Tiểu thần ngu dốt, không biết thái hậu chỉ chuyện gì?”

“Quốc sư uống loại trà gừng này, ngươi cũng nên khuyên nhủ hoàng thượng dùng chút, ăn những món hải sản mang tính hàng không cũng không tốt.” Thái hậu thở dài, hướng một bên gọi Lâm ma ma mang đồ tới.

Lâm ma ma hiểu ý, lấy một bọc đường gừng đưa cho Tô Dự, ” Trà gừng này là Từ An Cung làm ra, sợ là so không được với loại quốc sư hay dùng.”

Thái hậu bảo hắn đến thỉnh an, sẽ không là vị món trà gừng này đi? Vấn đề là, cho dù hắn muốn, hoàng thượng lại ghét ngọt, có thể uống mới là lạ. Tô Dự ngẩng đầu nhìn thái hậu, nếu như người quan tâm chuyện cơm canh của nhi tử như vậy, hắn chỉ thay nhi tử đòi chút thực vật hẳn là có thể đi?

“Thần có một chuyện muốn báo thái hậu, ” do dự một lát, Tô Dự ngẫm lại hà bao trống trơn của mình cùng mấy món ăn hoàng thượng đòi, khẽ cắn môi mặt dày nói, “Trong cung hải sản giá cao quá, tiền tiêu thần hàng tháng đã dùng hết, hôm nay sợ không mua nổi món ăn cho hoàng thượng. . .”

“Cái gì?” Thái hậu kinh ngạc mà nhìn hắn, ngược lại nhìn về phía Lâm ma ma.

“Nương nương là nói mấy nguyên liệu nấu ăn đó giờ, đều là chính ngài bỏ tiền mua?” Lâm ma ma lập tức hiểu ý, thay thái hậu hỏi lên.

“Vâng . . .  cua muốn một lượng bạc một con, thần thật sự mua không nổi, hôm qua Hoàng Thượng muốn ăn cũng không được.” Tô Dự có chút quẫn bách mà nói, nhìn hoàng thượng ăn không được món ngon hắn cũng buồn, con cua mập như vậy, nếu làm cua sào hoặc là hấp một chút đều ăn ngon.

Thái hậu nhìn Tô Dự ánh mắt dần dần trở nên thâm thúy, thật lâu sau, đột nhiên cười rộ lên, “Thật là một đứa nhỏ thành thực.”

Tô Dự trừng mắt nhìn, không rõ.

“Việc này giao cho ai gia, tất nhiên sẽ không để cho hoàng thượng bị đói.” Thái hậu nhìn Tô Dự đang ngơ ngác, chống đỡ không được cười ra tiếng.

……………………………….

Ra khỏi Từ An Cung, Tô Dự nhịn không được thở dài, vì để hoàng thượng ăn no, hắn phải bắt đầu đi xin tiền cơm, tên kia còn không cho hắn xuất cung, thật sự là. . .

Đang nghĩ tới, đột nhiên nhìn đến cách đó không xa, một người thần tình không kiên nhẫn mà trừng hắn, “Xuẩn nô, đều đã đến giờ nào, còn đi chậm như vậy!”

“Hoàng thượng?” Tô Dự thấy rõ người tới, vội vàng bước nhanh qua.

An Hoằng Triệt một thân thường phục tay áo thuê lê hoa, thắt lưng nạm ngọc, cầm trong tay một thanh quạt ngọc, đứng thẳng dưới ánh mặt trời, phong thần tuấn lãng, đẹp đến không tưởng.

Bất quá, cái gì là canh giờ này, hoàng thượng không phải vừa mới hạ triều sao? Triều phục đâu? Tô Dự hoảng thần một lát, kịp phản ứng, “hoàng thượng, ngài như thế nào bận đồ như vậy?”

“Như thế nào, không thích sao?” Hoàng đế bệ hạ nhướng mày, trong mắt bắt đầu nổi lên gió lốc, này xuẩn nô nếu dám nói nửa chử không thích đi . . .

“Không, đẹp lắm ” Tô Dự nhanh chóng gật đầu, “Thần nhìn đến mất hồn.”

“Hừ!” Hoàng thượng lỗ tai lén đỏ, “Hừ, đang sáng rõ như ban ngày, nói những lời này, cũng không xấu hổ.”

Tô Dự lén nhìn lỗ tai của hoàng đế bệ hạ, “hoàng thượng, ngài sao lại ở chỗ này?”

“Hừ, trẫm hôm nay muốn đi thể nghiệm và quan sát dân tình, ” An Hoằng Triệt hừ lạnh một tiếng, ghét bỏ mà nhìn Tô Dự, “Còn không mau đi thay quần áo, bận đồ trang điểm xinh đẹp như vậy làm sao xuất cung?”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu kịch trường:

Ngày hôm qua, sau khi Tiểu Ngư từ An Quốc Tháp rời đi

Thập Tam thúc: cho ta ăn một khối bánh! ( nâng trảo đoạt )

Quốc sư: vừa rồi như thế nào không đoạt lấy? ( một móng vuốt kéo bánh trở về )

Thập Tam thúc: cháu dâu ở đây! ( tiếp tục duỗi trảo )

Quốc sư: ( nâng trảo, cào tới)

Thập Tam thúc: ( nhảy lên không ~) Nhị Thập Nhất, ngươi có biết khi nào thì nên hiếu kính huynh trưởng hay không?

Quốc sư: ( liếm móng vuốt ) khi không đói bụng.