KimBumL

Tiên Cung Mãn Đường Chương Năm

5 Comments

 

Đệ Ngũ Chương Đồ Gia Truyền

 

“Tương Trấp Nhi ngươi không lạnh sao?” Tô Dự bọc mình thành cái bánh chưng trừng mắt nhìn.

Ngu xuẩn điêu nô, thế nhưng còn dám hỏi điều ngốc như vậy! Hôm nay nhất định phải giáo huấn xuẩn nô nay! Móng vuốt mềm mại nhẹ nhành đặt lên cổ Tô Dự, con ngươi hổ phách tràn đầy lửa giận.

An Hoằng Triệt thân thể còn là một tiểu nãi miêu, chỉ to hơn bàn tay một tí, đỉnh đầu tròn tròn đầy lông mao xù xù do ngủ đến loạn, hình tượng như vậy, mà phải bày ra bộ dáng uy nghiêm lãnh khốc, thật là một thiên cổ nan đề.

Ít nhất đương sự Tô Dự không chút nào cảm thấy ” bị uy hiếp ” linh tinh, nhẫn cười nhìn vật nhỏ sắp xù mao, đối với mèo Tô Dự coi như có hiểu biết, biết tiểu miêu này là cảm thấy mình xâm phạm lãnh địa, chuẩn bị cắn hắn. Rất nhanh từ ổ chăn vươn tay, ôm quả cầu lông kéo vào trong ngực, đè lại bốn chân đang giãy dụa, còn nhân cơ hội hôn một cái lên đỉnh đầu xù xù, “Tốt lắm tốt lắm, giường lớn như vậy người ngủ không hết, đại nhân có đại lượng tặng cho ta một chút chổ ngủ nhé.”

Đôi môi mềm mại mang theo sự ướt át sau khi tắm rửa, ấm áp mà đụng nhẹ lên đỉnh đầu. An Hoằng Triệt trố mắt một lúc lâu, chậm rãi ngẩng đầu, vừa nhìn đến là cái cổ trắng nõn lộ ra chút hồng nhạt. Tên điêu nô chết tiệt, thế nhưng, thế nhưng, lại, thân thân hắn…

Cái lỗ tai kim sắc vểnh về phía sau, nếu không có đám lông mao che lại có thể thấy miêu bệ hạ mặt đã muốn hồng thấu, An Hoằng Triệt trở mình, đem đầu chôn trong nội sam của Tô Dự mà cọ cọ, chết tiệt, thế nhưng lộng ướt đầu của y, để chút uy nghiêm hoàn toàn không có, bộ dáng như vầy làm sao giống lúc y ban bố chiếu thư? Hừ, hôm nay liền tạm thời buông tha, lần sau cũng sẽ không tốt như vậy!

Tô Dự nhìn quả cầu lông thần tình không tình nguyện tại khuỷu tay của mình cuộn thành một đoàn, không tiếng động mà nở nụ cười. Ngoài cửa cơn gió Bắc còn gào thét, thường ngày ổ chăn lạnh như băng, hôm nay bởi vì nhiều thêm một cái thân ảnh nho nhỏ, đột nhiên có chút ấm.

 

……….

 

 

Hội chùa không phải mỗi ngày đều có, nhưng phố ăn vặt thành Tây vẫn tại, hai ngày cuối tháng sinh ý tương đối tốt (1). Làm loại sinh ý đặc sắc này, tốt nhất cố định tại một chỗ, cho nên Tô Dự cũng không đổi địa phương, mỗi ngày đúng giờ tại cây đại thụ kia bày quán.

Tiểu mập mạp muốn mua mèo kia ngược lại không tái xuất hiện, Tô Dự dần dần đem ba lượng bạc kia vứt đến sau đầu, chính là mẹ cả Triệu thị vẫn không chuyển khá, điều này làm cho hắn có chút phát sầu.

Bày quán suốt nửa tháng, có chút tiền, Tô Dự muốn đi hiệu thuốc bắc mua mấy cái rễ nhân sâm chừng năm mươi năm, hầm canh gà cho mẹ.

Nhân sâm nguyên củ giá trăm lượng bạc, Tô Dự mua không nổi, nhưng mua mấy bó rễ vẫn có thể. Thân thể mẹ cả kỳ thật vấn đề không lớn, Tô Dự xem ra, là do dinh dưỡng không đầy đủ tạo thành. Cổ nhân cơm canh đơn giản, các nữ nhân không hấp thụ được đủ chất, thân mình mới yếu đi, lại mỗi ngày chỉ nằm tĩnh dưỡng, không bệnh cũng đói đến xuất bệnh.

“U, Tô lão bản gần đây kiếm được không ít a.” Một thân ảnh cao lớn chặn đường Tô Dự, che đi phần lớn ánh sáng.

Tô Dự hơi hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lại, một nam tử mặt rỗ bụng bự đang đứng trước cửa. Cổ nhân xem ra những kẻ mặt rổ hồng hào như gã là người có khí sang giàu. Ngày xưa cơm canh đơn giản, có thể ở thời kỳ trưởng thành ăn tới mặt đầy mụn cùng rổ đủ thấy người này ăn biết bao đồ bổ cùng dầu mỡ.

Cái nam tử đầy mỡ này, chính là đường huynh của Tô Dự – Tô Danh.

“Tiểu sinh sống vừa đủ, về sau còn phải dựa vào huynh trưởng nhiều.” Tô Dự không muốn cùng gã dây dưa, canh gà lạnh thì không tốt.

“Canh gà a, ” Tô Danh một chút cũng không có buông tha, duỗi đầu nhìn cái bát trong tay Tô Dự chỉ còn kém đem mặt vùi vào mà nếm thử, “Mẫu thân của ta hai ngày nay thân thể mệt mỏi, vừa lúc hợp uống canh gà, vẫn là đường đệ nghĩ đến chu đáo, giao cho ta là được.” Nói xong liền muốn đoạt lấy chén canh.

Tuy rằng Tô Dự cũng coi như cao ráo, nhưng so cùng kẻ to con như Tô Danh liền bị thiệt, mắt thấy canh sắp bị đoạt đi, Tô Dự cắn răng, mãnh liệt nâng tay lên, Tô Danh quả nhiên với theo, một chén canh gà nóng hôi hổi nhất thời đổ ra, ngay trên đầu Tô đại thiếu gia.

“Ai u, bỏng chết ta!” Tô Danh nhất thời quýnh lên, vội vã hất đồ đổ trên đâu gã xuống.

“Đường huynh muốn uống canh cứ việc nói thẳng, uống vội vã như vậy cẩn thận bỏng lưỡi.” Tô Dự ra vẻ kinh ngạc, rồi chậm rãi sửa sang lại vạt áo.

An Hoằng Triệt ngồi trên cây, lẳng lặng mà nhìn trò khôi hài này, chưa từng thấy qua phương pháp chỉnh người trắng trợn như thế, nhất thời cảm thấy ngạc nhiên, không biết Tiểu Ngư nô này tính gì tiếp theo.

“Ngươi dám hất canh vào ta!” Tô Danh trên mặt còn dính cọng hành, canh gà sềnh sệch theo tóc tí tách nhỏ xuống, vạt áo trước ướt một tảng lớn, tức giận đến thần tình đỏ bừng,hướng Tô Dự đánh đến.

Tô Dự sớm có chuẩn bị, xoay người bỏ chạy. Nói giỡn, hắn chỉ là một gã đầu bếp đâu phải võ lâm cao thủ.

“…” An Hoằng Triệt sửng sốt một lúc lâu, còn tưởng người này có biện pháp hay, còn thật sự xem trọng hắn. Dùng chân sau gãi gãi cái lỗ tai, kim sắc tiểu miêu nhảy lên đầu tường, trong nháy mắt biến mất sau thanh ngói gian bụi bặm.

 

……..……….

 

Cũng may chỉ lấy có một chén canh, bên trong vẫn còn. Tô Dự lại múc thêm một chén, gọi nha hoàn của mẹ cả tới, miễn lại gặp chuyện.

Tiểu phong ba ở tiền viện Triệu thị đã nghe tới, lôi kéo tay Tô Dự nhìn một lúc lâu, sợ hắn bị bỏng, thấy không có việc gì, lúc này mới cười lạnh một tiếng : “… mấy kẻ xấu xa, ngày càng bừa bãi, hôm nào phải gọi bọn họ tới đối đáp vài câu.”

“Mẫu thân, nhi tử bây giờ có thể kiếm tiền, nếu đại bá kế thừa được tước vị, ngài có thể theo nhi tử đi ra ngoài sống.” Tô Dự từ trong tay áo lấy ra mấy khối tân bạc bỏ vào kháng trên bàn, thời gian này cá mực bán đặc biệt đắc, trên cơ bản mỗi ngày cũng được ba lượng.

Triệu thị nhìn mấy tiểu khối bạc trên bàn, nắm trong tay ước chừng hơn năm lượng, trầm ngâm một lát: “Ngươi có thời gian bán những cái đồ vật này sao?” Nàng biết Tô Dự mỗi ngày đi ra ngoài bãi quán bán thực phẩm, nhưng không dự đoán hắn kiếm được khá vậy.

“Mẫu thân có muốn nếm thử chút không? Nhi tử có đem mấy xuyến đến.” Tô Dự cười cười, đứng dậy đi ra ngoài, mấy món cá mực nướng này rất được nữ tử yêu thích, mỗi ngày đều có nữ quyến sai hạ nhân tới mua, một lần lấy rất nhiều, hắn lại sơ sót, không cầm đến cho mẫu thân nếm chút.

Triệu thị cũng không ngăn cản, chậm rãi đem một chén canh gà uống xong, phân phó Xuân Thảo mở môt cái rương. Chờ Tô Dự cầm mấy xuyến cá mực trở về, chỉ thấy Triệu thị đang ngồi nghiêm chỉnh, trong tay cầm một quyển tập có chút ố vàng.

 

 

……….

 

 

Tiểu miêu men theo tường thành Đông, không bao lâu liền tới Chiêu Vương Phủ.

Lão Tứ đang mua cá ở cửa sau, tháng trước không biết đụng phải cái gì, lu cá lại hỏng, cá bị mèo hoang ăn hết, lão tổn thất nặng nề, phỏng chừng nửa năm khó mà trở mình, nhìn thấy đầu tường có mèo, nhịn không được mà nhổ nước bọt.

An Hoằng Triệt lắc lắc cái đuôi, từ đầu tường nhảy vào vương phủ, quen thuộc đi đến chủ viện. Trong viện hoa điểu thuỷ tạ, đình đài lầu các, tu kiến đến thật xa hoa, nam tử trẻ tuổi y phục màu lam nhạt thuê ngũ trảo ngân long đang ngồi ở tiểu đình, trước mặt đầy mỹ tửu giai hào (2) . Người này, đúng là đệ đệ của đương kim hoàng thượng —— Chiêu Vương.

“Vương gia, sò này vừa mới bắt còn rất tươi, ngài nếm thử chút.” Nữ tử xinh đẹp ân cần giúp Vương gia chia thức ăn, dùng một cái muỗng bạc nhỏ thịt sò lấy ra, chấm vào chút tương đưa đến bên miệng nam tử.

“Vương gia, ăn thử cái này, đây là cá nướng cùng lá tía tô, thần thiếp tự mình làm.” Một nữ tử thanh lệ khác không cam thế yếu, gắp đến một khối cá.

“Ngô, ăn ngon. . .” Không biết phải ăn cái nào, Chiêu vương trực tiếp đem hai cái đến miệng, mặt liền phình to, lơ đãng mà vừa nhấc mắt, thấy quả cầu lông vàng óng trên cành cây, nhất thời nghẹn trụ, “Khụ khụ khụ. . .”

“Vương gia, Vương gia!” Hai nữ tử luống cuống, vội vàng đưa nước đến thuận khí.

Tiểu miêu lãnh mắt nhìn hắn, con ngươi hổ phách sắc tràn đầy ghét bỏ.

“Được rồi được rồi!” Chiêu Vương không kiên nhẫn mà phất tay, “Hết thảy lui ra, vướng chân vướng tay còn để cho ta ăn sao!”

Mọi người nhất thời không dám lên tiếng, cúi đầu nối đuôi nhau đi ra, sân rất nhanh không còn một bóng người.

An Hoằng Triệt nghênh ngang mà đi tới, nhảy lên thạch bàn, ngồi xổm ngồi giữa bàn, bộ dáng thiên hạ duy ngã độc tôn, vừa tà tà suy nghĩ vừa nhìn Chiêu Vương miệng đầy mỡ.

Chiêu Vương bộ dạng mi thanh mục tú, rất tuấn lãng, chỉ là quá béo, thân hình tròn vo thiếu vài phần uy nghiêm, giờ phút này đối mặt với tiểu miêu, không hiểu sao có chút chột dạ, chà xát tay nói: “Cái kia… Đã nhiều ngày không gặp ngài có khỏe không?”

 

……….

 

 

Trăng đã lên cao, Tô Dự ôm một quyển sách ố vàng về tiểu viện của hắn, nhất thời còn có thất thần.

Hôm nay, sau khi Triệu thị thưởng qua cá mực nướng, trịnh trọng đem bích tịch gia truyền giao cho hắn. Tô Dự cũng nghĩ, Tô gia tốt xấu gì cũng là khai quốc công thần, làm sao có thể đói đến cùng, tất nhiên phải có của cải gì đó, khi hắn tiếp nhận quyển sách cổ vô số ý tưởng hiện lên trong đầu.

Này có lẽ là một quyển binh pháp bí tịch, đọc xong có thể nhất thống thiên hạ; hay là một quyển nội công tâm pháp, tu luyện được liền có thể thiên hạ vô địch; càng có thể là tổ tiên lưu lại bản đồ kho báu, bên trong kỹ càng tỉ mỉ ghi lại ba mươi sáu chỗ giấu bảo tàng …

Tâm tình hồi hộp kích động, Tô Dự mở ra trang nhất  sách, bốn chữ cái được viết to in đậm “Tô Ký thực đơn” ! Tô Dự khóe miệng run rẩy mà thu hồi đồ gia truyền, sau đó càng thêm run rẩy mà xem xong Tô gia tích sử.

. . . Giấc mộng cùng hiện thực chung quy có khác nhau, nhưng khác biệt cũng quá lớn đi . .

 

 

(1)-Ta không chắc ý này cho lắm bản gốc ghi là: mỗi phùng song nhật. Ai biết giúp ta vs.

(2)- Rượu ngon món ngon

 

Author: kimhtluu

Tình yêu nhớn: đam mỹ vs BoyLove ah !!!!

5 thoughts on “Tiên Cung Mãn Đường Chương Năm

  1. Chắc do truyện mới nên ít người com đó bạn, mình thấy bạn edit khá tốt, một vài chỗ diễn đạt còn hơi qt nhưng nhìn chung là ổn, qua nhiều chương sau sẽ tốt lên ^^, mình rất thích Hạc tỷ sau Thê vi thượng với Quân vi hạ nên chắc chắn sẽ ủng hộ bạn dài dài ^^

    Like

    • cảm ơn bạn nhiều ^^ mìn đang cố dụ bạn fu người làm thê vi thượng làm chung ^^. Mình thích văn bạn ấy ^^. Vs bạn có thấy chổ nàng cần sửa lại cứ nói mình hen ^^

      Liked by 1 person

      • hjhj, dụ đi, cùng làm chung cho vui, t xem thê vị thượng bên đó, thấy cách edit nhà bên đó hợp với văn của tác giả lắm ak
        ah mà t xem phần trang chủ nhà nàng chắc nhà nàng là nhà mới nhỉ, từ từ rồi sẽ đông khách thôi

        Like

      • Uh nhà ta mới dựng đầu năm hehe. Nàng fu nói phải chờ nàng làm hết quân vi hạ đã. H nàng ấy cũng bận lắm

        Like

  2. “Công thần” a ta có thể đoán đc là “công” j nha =)))))

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s