KimBumL


2 Comments

Tiên Cung Mãn Đường chương hai

Đệ Nhị Chương Sinh Kế

 

Con lừa là thứ Tô Dự dùng để kéo cá mỗi ngày, không có lừa hắn phải tự mình kéo. Tô Dự nghe vậy không khỏi dừng bước.

Đại bá mẫu cho rằng hắn đang do dự liền đắc ý, rồi liên miên cằn nhằn “:Trong nhà đều đang đói, ngươi còn xa xỉ dùng xe lừa.”

“Đại nương,” Tô Dự nhìn nữ nhân đang vênh váo, cười lạnh một tiếng, “Ngài nói không sai, không bằng ngày mai đem con lừa bán đi, ta liền đẩy xe đến trước cửa Tông Chính Ti rao hàng, cũng đỡ phải đi xa.”

Đại bá mẫu nghe vậy, sắc mặt liền đanh lại. Tông Chính Ti là địa phương quản lý việc danh tự huân quý, phế lập thế tử, tước vị con nuôi, đại tộc phân gia đều phải thông qua Tông Chính Ti. Nếu Tô Dự đến đó bán cá, không phải là nói cho Tông Chính Ti biết đại bá của hắn hà khắc với chất nhi! Bọn họ còn chưa tặng đủ tiền lễ, tước vị chưa cố định trên tay, vạn sự không thể sai.

Không để ý tới đại bá mẫu đang bị nghẹn trụ, Tô Dự bỏ lại xe lừa xoay người đi ra cửa.

 

. . . . . . . . . .

 

Đông thành so với Tây thành rõ ràng sạch sẽ hơn, đồ vật được bày bán cũng hoàn toàn không cùng một cấp bậc. Tô Dự đi thẳng đến một cửa hàng bán hương liệu. Nhà này thường bán chút hương liệu Tây Vực rất được các kinh thành quý phu nhân hoan nghênh, chính là trước đó vài ngày họ có nhập vào một loại hương kỳ dị, vị có chút cổ quái, đặt tại nơi đó không người hỏi thăm.

“Chủ quán, cứ với giá tiền hôm qua được không.” Tô Dự xuất ra hai trăm tám mươi văn tiền, chỉ chỉ một hạp hương liệu đặt tại góc.

Điếm chủ nhìn hạp bột phấn màu vàng, lại nhìn nhìn tiền trong tay Tô Dự , thở dài: “Thôi thôi, đều bán cho ngươi.”

Lúc trước thấy thương nhân Tây Vực đem hương liệu này thổi phồng đến ba hoa chích choè, nói dân Tây Vực như thế nào như thế nào yêu thích nó.  Hắn nhất thời bị ma quỷ ám mới bỏ tiền ra mua, ai biết đến Trung Nguyên một chút đều bán không được. Chính là tiền vốn ở đó, cuối cùng theo Tô Dự nói, hai trăm tám mươi văn một cân.

Tô Dự tiếp nhận bao hương liệu, ôm vào trong ngực, nhịn không được lộ ra chút ý cười, thứ này mới là thứ mấu chốt trong việc hắn mua cá mực.  Hôm qua ngẫu nhiên phát hiện cái này, hắn liền quyết đoán buông tha việc bán cá chuẩn bị đổi nghề. Bởi vì vật này được xưng là Thiên Sơn đồ vật, còn có một cái tên —— Tư Nhiên (1)!

Lại nói tiếp cũng thật là xót xa lòng, Tô Dự là một đầu bếp hải sản, thiên làm món cay Tứ Xuyên. Tuy không biết đây là triều đại gì, nhưng cái gì nên không có đều hết thảy không có, tỷ như cây ớt! Không có ớt, làm sao một đầu bếp Tứ Xuyên chịu nổi! Tìm khắp kinh thành, cũng không tìm được bóng dáng cây ớt, ngược lại ngẫu nhiên phát hiện Tư Nhiên phấn, có chút ít còn hơn không, ít nhất có thể làm chút việc.

Dùng tiền thừa mua mứt quả của Trần lão cha, Tô Dự tâm tình tốt đẹp về việc sắp phát tài, chuẩn bị xuyên qua vương phủ đi về nhà.

 

…………………..

 

Khí thế khoáng đạt nguy nga của vương phủ cùng vẻ lụi bại của nhà hắn quả thực là sự khác nhau của công chủ và bần nông. Vương phủ thuộc về đệ đệ của hoàng thượng- Chiêu Vương, phủ được tu sửa đến thật tráng lệ, Tô Dự chiêm ngưỡng kim bài ngoài đại môn trong chốc lát rồi thầm than một tiếng nhà giàu có khác, xong liền đi vào ngỏ nhỏ.

“Tránh ra, ngươi súc sinh này.” Tại thiên môn, lão Tứ với vẻ mặt không kiên nhẫn hùng hùng hổ hổ mà hướng cái thùng cá trên xe.

Người giàu có mỗi ngày đều mua cá tươi, nhưng tới ngày thứ hai thường cảm thấy vị cá không còn mới, chủ nhân sẽ không tái ăn.  Tại trù phòng bọn hạ nhân nếu ăn không hết, sẽ đem vốn cá đó bán lại. Giá tiền tự nhiên thập phần tiện nghi, rất nhiều người bán cá đều sẽ làm chút sinh ý này, trong đó có Tô Dự và oan gia ngõ hẹp của hắn – lão Tứ.

Loại sự tình này vốn không tốt gì, mọi người trong lòng biết, nhưng nói ra liền mất danh dự, lão Tứ đang buồn bực, nhìn thấy Tô Dự liền đánh khống một chỗ , hung hăng đá một cước, nói: “Súc sinh này, đường lớn ngươi không đi, lại đến nằm dưới chân lão!”

Tô dự không rảnh để ý tới với lão Tứ chỉ cây dâu mắng cây hòe, chỉ khi thấy lão đá tới một tiểu miêu kim sắc mới nhất thời nhíu mày, bước nhanh đến, một tay cứu lấy tiểu miêu.

“Meo Meo ——” tiểu miêu ngược lại rất có khí lực, bị Tô Dự bắt lại vẫn cứ giương nanh múa vuốt hướng về phía với lão Tứ.

Thấy miêu ta có tinh thần như vậy, chắc không bị thương tích gì, Tô Dự âm thầm nhẹ nhàng thở ra, tiện đà lãnh mắt với lão Tứ nói: “Khi dễ kẻ yếu, cũng không sợ gặp báo ứng.”

“Hắc, tiểu bạch kiểm, hôm nay dám tranh cãi cùng gia gia của ngươi ta! Ngươi sáng nay trốn ở đâu? Ở đây cũng không có người đàn bà chanh chua kia làm chỗ dựa cho ngươi!” Lão Tứ nói xong liền xắn tay áo muốn đánh hắn.

Tô Dự hừ lạnh một tiếng, đem tiểu miêu để vào áo, sau đó nhanh như chớp một quyền đánh vào mũi lão Tứ. Chỉ nghe “A đau” một tiếng, lão Tứ nhất thời bị đánh đến nước mắt giàn giụa, theo phản xạ mà khom lưng xuống.

Nhân cơ hội này, Tô Dự một tay ôm Tư Nhiên phấn, một tay bắt tiểu miêu, xoay người bỏ chạy. Hắn đánh được quyền kia là nhờ sự bất ngờ, nếu là thật sự cùng một kẻ bán cá thân bắp chân thịt đánh nhau, một thiếu gia suất thân quý tộc như hắn đến hai cái mạng đều không đủ.

 

………………………………

 

Một đường chạy về Tô gia, Tô Dự đem Tư Nhiên phấn ném tới trên bàn, thở hồng hộc.  Sống lại được ba tháng, thân thể này đã rắn chắc lên không ít, nhưng vẫn là không ra làm sao.

Tiểu miêu từ khuỷu tay hắn rảo bước đi ra, lắc lắc đoàn lông bị rối, tuyệt không sợ người lạ mà lại bước đi thong thả trên bàn, giống như đế vương tuần tra lãnh thổ. Nhìn nhìn Tô Dư đã mệt đến gục xuống bàn, đôi mắt hổ phách sắc ánh lên vẻ khinh thường, ngồi ngay ngắn một lát, thấy người nọ không tính toán ngước lên, liền nhàm chán mà quay đầu, lấy móng vuốt cào cào bọc giấy bên cạnh.

Mảnh vụn Tư Nhiên phấn bị miêu trảo nhấn một cái, nhất thời từ khe hở bay ra, chui vào trong cái mũi mèo mẫn cảm, tiểu miêu nhịn không được hắt hơi một cái.

“Ha ha ha…” Tiểu miêu quay đầu lại, chỉ thấy không biết khi nào Tô Dự đã ngẩng đầu, dùng vẻ mặt đầy ý cười mà nhìn nó, không khỏi có chút phiền não. Tiểu miêu chậm rãi xoay người, lần thứ hai ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc mà trừng hắn.

Trời biết miêu ta thế nào là nghiêm hay không nghiêm túc, dù sao Tô Dự cũng không nhìn ra, chỉ cảm thấy tư thế tiểu tử lông xù kia ngồi rất nghiêm chỉnh, cằm khẽ nâng rất buồn cười, nhịn không được vươn tay  định nhu nhu xoa đầu mèo. Hắn từ nhỏ liền thích mèo, trước kia tại tửu lâu làm đầu bếp, ngay tại ngỏ tắt sau phòng bếp có nuôi một đám mèo hoang, mỗi ngày đúng giờ cho chúng nó ăn, nên cũng chịu không được người khác ngược đãi tiểu tử kia.

Tiểu miêu bị sờ soạng (dê xồm ah XD), bát phong bất động mà hơi hơi nheo mắt, sau đó, hung hăng mà cho hắn một vuốt.

“Tê ——” Tô Dự vội lùi tay về bị, may mắn hắn có kinh nghiệm, khi miêu xuất trảo liền rút trở về, không có bị cào đau, nhưng như thế cũng để lại ba đạo hồng ấn, “Tiểu hỗn đản, ta chính là liều mạng đem ngươi cứu trở về tới, ngay cả cái đầu cũng không cho sờ…”

Tiểu miêu vươn tay trạc trạc khinh rẻ nhìn hắn, tiểu bộ dáng giống như đang nói “đầu Trẫm lẽ nào bọn phàm nhân có thể đụng vào”, Tô Dự nhìn nhìn đến tâm ngứa, vẫn không nhịn được lại muốn đi xoa.

“Ngươi có nhà không? Nếu không theo ta đi.” Tô Dự đứng dậy, bắt đầu chuyển quần áo trong tủ, một bên thu thập một bên nói liên miên, cũng không quản tiểu miêu nghe hiểu hay không.

Một cái hộp sắt ba ngăn, một tiểu túi than, còn có túi lông dê đựng đồ gia vị, Tô Dự kiểm kê các đồ vậy mình vất vả thu thập, nhịn không được thở dài. Tính tới bây giờ,phát hiện mình cũng chỉ có hai bàn tay trắng, Tô Dự  tính toán  định mua bán cá mực, nhưng hiện thực quá tàn khốc, ngay cả cái Tư Nhiên phấn cũng tìm mất ba tháng. Thế nên muốn tạo một cái xe đẩy không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào, chỉ có thể lui bước mà tính tiếp, trước làm được mấy xuyên cá mực là tốt lắm rồi.

Nhìn xem sắc trời, đã qua giờ cơm chiều, cổ nhân không để ý nhiều tới bữa buổi tối, nhưng cũng không phải không ăn, Tô Dự không ăn cơm chiều, trong nhà cũng chẳng ai quản hắn. Đối với việc này hắn ngược lại không để ý chút nào, đem cá mực trong thùng gỗ dọn đến trong sân, bắt đầu xử lý.

Lột da, bỏ nội tạng, lấy đầu, hắn đều làm rất thuần thục, nhẹ nhàng khai hai đao trên mình cá mực, kéo tam giác đầu là có thể sạch sẽ lưu loát mà bỏ đi lớp da ngoài. Tiểu miêu tự mình sinh khí một lát, thấy Tô Dự không hề để ý, ngược lại tay đang tung bay sát sát cái gì, nhịn không được tò mò mà lén qua nhìn.

Phút chốc, một cái cá mực liền được xử lý tốt, Tô Dự quay đầu thấy tiểu miêu không hề chớp mắt mà nhìn cá mực trong tay hắn, chắc là đói bụng, liền đem râu mực đưa cho nó.

Tiểu miêu đi đến ngửi ngửi, vẻ mặt ghét bỏ mà bỏ qua, hoàn toàn không có ý định ăn.

Tô Dự nhướng mày, cũng không thèm để ý, miêu có chút kén ăn, không phải tất cả hải sản đều ăn, cầm trong tay vật đã được xử lý tốt ném tới một cái tiểu bồn,  Tô Dư liền tiếp tục xử lý những thứ khác. Chờ cá mực thu thập xong, liền đem đại bộ phận cắt thành vòng, sau đó lấy que trúc, xếp chỉnh tề trong bồn, dùng nước giếng rửa lại.

“Đi thôi, mang ngươi đi ăn.” Sau khi làm tốt hết thảy, Tô Dự thở ra, đưa tay nhu nhu đầu tiểu miêu, không ngoài ý muốn lại trúng một vuốt.

 

 

 

……………………

 

Tô gia rất ít người hầu, giờ này đã muốn tối, trù phòng không một bóng người. Tô Dự đi vào nhìn một vòng, mọi người đều nghèo rớt mồng tơi, không có để lại gì cho hắn dù là nửa điểm cơm thừa.

Tìm nửa ngày chỉ được một ít cá tôm, mấy cái đầu sò, còn có một chút rau xanh ủ rũ.

Múc một gáo nước, rửa mặt cho tỉnh táo, Tô Dự không chút hoang mang mà đem tôm cá cùng sò đi rửa, tôm cá ném vào nồi nấu, sò thì đặt ở bếp nướng.  Bếp than lửa nhỏ, cần phải nấu lâu, thời gian nhàn rỗi này, Tô Dự lấy ra một cái chậu sứ trắng, bắt đầu trộn gia vị.

Nước tương , muối, tiêu, dầu mè, các gia vị đơn giản đều đầy đủ, ấn định tỉ lệ hợp lí liền thêm vào Tư Nhiên phấn, gia vị nướng cá mực được hoàn thành. Lấy một bịch nhỏ, rồi đem chổ còn lại cất vào chậu sứ, Tô Dư thấy tươi tỉnh hẳn lên.

Tô Dự mặt mày tươi tắn đem mấy con sò lấy ra. Sò đã nướng đến mở miệng, khói bay nghi ngút. Thịt rất ít, nhưng lại ngon, Tô Dự dùng que trúc chọn một cái ngồi xổm xuống đưa cho tiểu miêu, tiểu miêu nghiêng đầu nhìn trong chốc lát, có chút ghét bỏ mà chậm rãi há mồm cắn xuống, sau đó chậm rãi mà nhai, kỳ dị chính là, miêu này ăn cũng không có cúi đầu, hắn như trước bảo trì một bộ biểu tình cao cao tại thượng.

Tô dự nhìn buồn cười, chính mình chọn một cái chấm vào cái đĩa gia vị nếm nếm, gia vị hương vị vừa hảo, nhịn không được lại chọn một cái, ai ngờ mới vừa nhúng gia vị, đã bị tiểu miêu bên cạnh ngao ô một chút đoạt đi rồi.

“Ai, không có thể ăn!” Tô dự ngăn cản không kịp, con sò đã bị tiểu miêu nuốt mất.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu Ngư: miêu không có thể ăn mặn ( mặt nghiêm túc )

Miêu công: hừ, phàm nhân

Tiểu Ngư: miêu ăn xong đối với thận không tốt

Miêu công: ! ! !

 

Hư thận rùi hư thận rùi heheheheh 😀

(1)-hay còn gọi là cumin 1 loại gia vị mùi hơn nồng chút. Thường dùng trong các món hải sản để khử mùi tanh