KimBumL


2 Comments

Tiên Cung Mãn Đường chương một

 

Chương nhất: Lạc Phác ( Nghèo Túng )

Ánh trăng lạnh lẽo mỏng manh như những con đom đóm, soi lên mái ngói lưu ly càng làm tăng thêm vẻ tịch liêu của hoàng thành. Tiếng bước chân hỗn loạn đột ngột vang lên hàng loạt, làm giật mình một vài chú chim đang đậu trên cửa.

Trên mái ngói, một đạo lông xù kim sắc đột nhiên xuất hiện.  Nhìn kỹ đó là một tiểu miêu màu kim. Miêu ta dậm dậm chân, lấy đầu vuốt điểm điểm lên thành ngói như đang do dự điều gì. Tiếng bước chân phía sau vang lên càng ngày càng gần, tiểu miêu nhấp nhấp lỗ tai, dồn sức nhảy khỏi hoàng thành. Tường thành đối với tiểu miêu mà nói vẫn khá cao. Nó rơi xuống liền ôm đầu lảo đảo vài cái rồi nhanh chóng đứng dậy, mất hút trong đám c

“Cẩn thận tìm, đừng cho nó chạy!” Thủ lĩnh thị vệ ra lệnh.  Các thị vệ đáp lời cùng lục soát bụi cỏ.

Trong đêm tối, tìm kiếm một tiểu miêu quá thực không dễ.  Không bao lâu, một đội thị vệ khác lại tới, cầm lấy đầu thương, thô bạo đâm sâu vào bụi cỏ.

“Không được, đây là miêu của hoàng thượng!” Thủ lĩnh thị vệ vội vàng ngăn cản.

“Sợ cái gì, chỉ là một con súc sinh mà thôi !” đáp lời hắn là những tiếng kêu la phàn nàn. Quân lính tiếp tục thô bạo tìm kiếm, mũi thương không ngừng xoay chuyển dưới trăng ánh lên từng nét hàn quang lạnh kinh người.

“Mau dừng tay!” Thủ lĩnh thị vệ đoạt lấy đầu thương, chặt chẽ ngăn trở ý tưởng dùng mũi giáo rà soát bụi cỏ. Các thị vệ khác thấy thế, cũng đồng loạt dùng thân trường mâu ngăn cảng các mũi nhọn khác.  Tức thì, không khí giữa hai toán thị vệ liền trở nên căng thẳng.

Trong bụi cỏ cách đó không xa, môt đôi mắt hổ phách hơi hơi nheo lại, đem tất cả sự việc thu vào tầm mắt, tạm dừng một khắc, rồi lặng yên không một tiếng động xoay người rời đi.

 

……………

 

Kinh thành đầu xuân, không khí vẫn còn se lạnh.

Tô Dự một bên vội vàng đẩy con lừa, một bên đỡ lấy cái thùng gỗ trên xe, phòng ngừa nước đổ ra ngoài. Nước này là nước biển, nếu đổ hết, cá trong thùng sẽ chết trong giây khắc.

Đến điểm bán quen thuộc, Tô Dự liền nhanh tay buộc lừa, rồi thuần thục đem thùng gỗ, cùng giá, thớt , và đao cụ xuống.  Sau đó lại từ trong xe lấy ra một cái cái ghế chân thấp, vén tay áo lên tùy ý ngồi xuống cạnh thùng.

“Tiểu Ngư ca, hôm nay sao đến trễ thế?” Một tiểu nam hài chừng bảy tám, bận một kiện áo choàng ngắn, khuôn mặt nhỏ hơi tối vì vừa mới qua đông, hai má hồng hồng, cười rộ lên nhìn hơi ngốc. Thấy Tô Dự đến, liền tự giác nhượng chổ cho hắn bày quán, rồi quen thuộc mà từ trong xe lấy ra cái băng ghế, ngồi xuống bên cạnh.

Tô Dự cười cười, từ trong lồng ngực lấy ra bọc vải trắng đưa cho nam hài, “Hôm nay thấy thứ tốt nên cùng lão bản ép giá đến quên thời gian.”

Tiểu hài tử  tên Tam Xuyên, mỗi ngày đều tới đây bán trứng gà, vì Tô Dự buổi sáng phải đi bến tàu nhập hàng nên thường xuyên đến trễ, Tam Xuyên liền giúp hắn chiếm chổ cho quầy hàng.

“Cái thứ gì tốt?” Tam Xuyên nhai bánh mì, tò mò nhìn qua.

Tô Dự cười cười, từ thùng gỗ trong lấy ra, hai tay che giấu đưa đến trước mặt Tam Xuyên rồi đột nhiên bỏ tay ra.

“A A!” Tam Xuyên sợ hết hồn, phù phù một tiếng ngã ngồi trên mặt đất. Chỉ thấy Tô Dự trên tay cầm lấy một đồ vật quái dị, mềm mềm trơn trơn một đống lớn, lại có màu hồng nhạt kỳ dị, làm cho người ta phi thường sợ hãi.

“Ha ha ha ha…” Tô Dự nhìn bộ dáng của Tam Xuyên, nhịn không được cười lớn, “đừng sợ, cá này ăn ngon lắm đó.”

“Cái đồ vật quái dị này có thể ăn sao? Đây là gì vậy?” Tam xuyên hút hút nước mũi, từ trên mặt đất đứng lên, trở lại ngồi trên băng ghế, thần tình không tin mà nhìn Tô Dự.

“Đương nhiên có thể ăn, cái này gọi là… Cá mực ..” Nhắc đến danh từ vừa xa lạ vừa quen thuộc, Tô Dự nhất thời có chút buồn bã. Thời đại trước kia hắn sống, cá mực chỉ vùng duyên hải nam bộ mới có, ở thời này, cả bờ biển ôn đới thế nhưng cũng có.

Tô Dự xuyên đến đây đã được ba tháng. đến giờ hắn vẫn còn hoài nghi, chính mình kỳ thật đang nằm mơ, có lẽ ngày nào đó tỉnh lại liền trở về thế giới cũ, hắn vẫn là bếp trưởng của Xuyên Hương lâu, mỗi ngày vui vẻ mà làm món cua xào cay, tan tầm cho mèo hoang những hải sản đầu thừa đuôi thẹo, tối về nhà xem tv, chơi game… Mà không phải ở thế giới cổ đại này, mang một cái danh quý tộc “thùng rỗng kêu to”.

Đúng vậy, đừng nhìn Tô Dự là một kẻ bán cá, hắn tại đây có thân phận là một quý tộc. Tổ tiên Tô gia từng phò Thái tổ giành thiên hạ, được phong danh hầu tước. Tuy nói cái danh dầu tước thừa Dư giờ đã không đáng tiền, nhưng huân quý dù sao cũng là huân quý, không có chiến công, nhưng dựa vào bổng lộc cũng có thể sống không tồi.

Đáng tiếc Tô Dự xuyên tới vào lúc cha của hắn vừa mới mất. Đại bá lại cố đoạt tước vị, đại bá mẫu cầm giữ việc bếp núc trong nhà, vì mấy năm nay kinh doanh không tốt, sớm đã không còn tiền tài, lại bị việc tang sự  tổn hao hơn phân nửa, đại bá mẫu ngày càng khắt khe với hắn.  Đừng nói đến sinh hoạt ăn chơi trác táng, ngay cả cơm còn ăn không đủ no!

Rơi vào đường cùng, Tô Dự đành phải theo nghiệp cũ, bắt lấy con lừa duy nhất trong nhà, đi bán cá.

“Cá trắm cỏ đây.” Có người tiến đến mua cá, Tô Dự đem cá mực ném lại trong thùng, tươi cười lên tiếng. Xong liền đứng dậy từ trong thùng gỗ lấy ra một con cá trắm cỏ mập mạp cường tráng, “Khách quan ngươi xem cá này có được không?”

“Ngươi sẽ sát cá sao?” Người này lần đầu tiên đến nơi đây mua cá, thấy lão bản bạch bạch nộn nộn, căn bản không giống người bán cá, ngược lại có nét một thư sinh tuấn mỹ ôn hòa, nhất thời có chút do dự.

“Tiểu Ngư ca sát cá rất lợi hại đó!” Tam Xuyên thấy người nọ nhăn cái mũi, không phục mà nói

Tô Dự cười cười, cũng không đáp lời, xuất ra đòn tuyệt chiêu, đem con cá trắm cỏ đặt lên thớt gỗ, rất nhanh mà mổ bụng đánh vẩy, động tác mây bay nước chảy lưu loát sinh động liền mạch lưu loát, đúng là so với lão ngư dân đánh cá trên biển còn thuần thục hơn vạn phần.

“Hảo thủ nghệ!”, người tới nhịn không được mà tán thưởng.

Tô Dự tiếp nhận tiền, cười khổ một tiếng, nhớ năm đó hắn là một đầu bếp hải sản nổi tiếng nhưng may mắn không bao giờ phải sát cá, thế nào cũng không nghĩ tới, hiện giờ hết thảy bắt đầu lại từ đầu.  Cúi đầu nhìn nhìn đôi bàn tay, bởi vì trường kì tiếp xúc nước muối lại thêm thời tiết rét lạnh, đã muốn tổn thương không thể phục hồi được như xưa. Nếu không phải không đủ tiền vốn, hắn đã sớm đi mở tiệm ăn, tội gì ở trong đây bán cá mưu sinh. Bất quá… Quay đầu nhìn nhìn một đoàn cá mực trong thùng, Tô Dự khóe môi không khỏi cười tươi vài phần, hiện giờ là một cơ hội tốt để hắn tích lũy tiền vốn.

“Tiểu ca, không phải là ta nói gì ngươi, nhưng ngươi sao lại mua cái này!” Người mua cá kia còn chưa đi, chỉ vào lủ Cá mực lắc đầu nói, “Thứ này không ai mua đâu.”

Bình thường đối với người thiên ăn vị Trường Giang và Hoàng Hà hải sản là tiên vật, bởi thế nghề bắt cá bán cá ở đây rất là náo nhiệt, nhưng chủ yếu tập trung vào cá, tôm và cua , có rất ít người sẽ ăn cá mực.  Thế nên người đánh cá vớt đến thứ này bình thường đều sẽ ném xuống hoặc là cho súc vật ăn. Tô Dự nghe vậy cũng chỉ thiện ý mà cười cười, không nói nhiều lời.

Bởi vì Tô Dự bộ dạng thanh thanh tịch tịch, nói chuyện lại ưu nhã,… nên cái nãi nãi cùng  đại thẩm đều thích cùng hắn tán gẫu vài câu, lại thêm  đao pháp sát cá đầy phiêu lượng, sinh ý tự nhiên so với các quán tốt hơn, vừa qua khỏi buổi trưa, liền bán xong cuối lứa cá cuối.

“Thiết, bán rẻ tiếng cười nên đi Xuân ý lâu, tại cái phố Tây bình thường này có thể đáng giá mấy đồng tiền…” Cách đó không xa, một lão bán cá tướng tá thô kệch lạnh giọng nói, mặc dù thanh điệu không cao, người chung quanh đều nghe rõ. Xuân ý lâu là tiểu quan quán nổi danh khắp kinh thành, lời này dù không nói ra ai ai cũng hiểu.

Tam Xuyên nghe xong liền muốn cùng hán tử kia lý luận nhưng bị Tô Dự cản lại. Hắn không phải người Tây phố này, đối với bọn côn đồ liền không thể cứng đối cứng, chỉ có thể ra vẻ bất đắc dĩ hướng vị khác nhân cuối cùng mà cười cười. Tô Dự trời sinh lớn lên ôn nhuận, thoạt nhìn liền không phải kẻ lắm lời cùng với nụ cười mang chút chua sót này, làm các đại thẩm thấy rất là đau lòng.

“Vu lão Tứ, ngươi mắng ai đó?” Tiếp nhận cá từ Tô Dư, vị đại thẩm chừng bốn mươi lập tức xoay người trừng tên bán cá kia.

Này là Trương đại thẩm tính tình mạnh mẽ nổi tiếng gần xa, khắp phố không ai dám lớn tiếng với nàng. Lão Tứ nghe vậy không khỏi rụt đầu, nhưng lại cảm thấy sợ một cái nữ nhân như vậy thật mất mặt liền ngạnh cổ cãi:”Ai tiếp lời chính là mắng kẻ đó!” Lời vừa nói ra, lão nhất thời hối hận đến muốn đem đầu lưỡi cắn rụng.

“Hảo nha, ngươi dám mắng Trương Thúy Hoa ta, cũng không hỏi thăm hỏi lão nương lúc tuổi còn trẻ là làm cái gì!” Trương đại thẩm nhất thời mở to mắt, đã lâu không ai dám cùng nàng cãi cọ, lần này nhất định phải cãi cho đã ghiền.

Trên đường rất nhanh có nhiều người vây quanh xem náo nhiệt, còn lão Tứ thì bị mắng đến không nói lên lời, tức giận đến sắp ngất. Tô Dự mặt không đổi sắc mà yên lặng thu thập sạp, rồi vội vàng không một tiếng động rời đi.

 

…………….

 

Ngay góc đường là một cửa hàng thu mua vật liệu cũ. Tô Dự đem xe đẩy lại, rồi đem hai cái thùng gỗ tháo xuống, chỉ chừa cái đĩa Cá mực không lớn không nhỏ kia.

Lão Mộc râu mép hoa râm nhìn một lúc lâu, “mười văn một cái.”

“Thùng nước kia mười văn một cái thì thôi, nhưng  mộc bồn này làm từ gỗ tốt, ít nhất tám mươi văn tiền.” Tô Dự nhíu mày đáp.

“Dù ngươi liều mạng , nhiều nhất ba mươi văn.” Lão Mộc nhíu nhíu mày.

“Kia không bán.” Tô Dự xoay người, làm thế đem mộc bồn lấy đi, mộc bồn đúng là do thợ mộc tốt làm , nếu không phải thiếu tiền, hắn còn luyến tiếc bán.

Lão Mộc thấy thế, vì không muốn mất loại gỗ tốt kia đành phải nâng giá. Trải qua một phen cò kè mặc cả, mộc bồn bán năm mươi lăm văn. Tô Dự đếm được đến bảy mươi lăm văn tiền, hơn nữa hôm nay bán cá được hai trăm mười ba đồng.  Đó là toàn bộ gia sản của hắn.

Cất kỹ tiền, Tô Dự dắt con lừa về một tòa nhà ở góc Đông thành. Đó là một tòa tam trạch viện, mái ngói đã có chút xám màu, chỉ có hai tòa sư tử bằng đá trước cổng còn giữ được chút phong thái uy vũ ngày xưa.

“U, Nhị thiếu gia đã về, phần tiền hôm nay đâu?” Từ cửa chính đi vào, chỉ thấy một phụ nhân cao lớn vạm vỡ đứng trên hành lang vươn tay hướng hắn muốn tiền.

“Mẫu thân ta hôm qua nói  không cần uống thuốc nữa.” Tô Dự sắc mặt lạnh lùng đáp.  Hắn lười nhìn phụ nhân kia, đi thẳng qua con lừa. Hắn bản thân là thứ tử, nhưng chính phòng phu nhân không có con nối dòng, liền đem như con trai trưởng dưỡng bên người. Ba tháng trước cha hắn mất, mẹ cả bị đại bá làm tức giận đến bị bệnh.  Vì cần tiền cho mẹ cả uống thuốc, Tô Dự mỗi ngày phải trả cho đại bá mẫu hai phần tiền cá.

Đại bá mẫu nghe vậy, đôi mày dựng thẳng lên, cười lạnh nói: “Mẫu thân ngươi đã không uống thuốc, ngày mai ta đem con lừa bán đi, đỡ cho ngươi mỗi ngày ra ngoài làm mất mặt xấu hổ.”

 

 

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Độc giả: Thiên Hạc văn bình thường tiểu công đều lên sân khấu trước !

Tiểu công: ta ở đâu?

Chim nhỏ ( Thiên Hạc = Chim hạc ): mở đầu kia không phải chính là …

Tiểu công: … ( cào cào ing~)